Home Tin tức Thất bại của Nam Mỹ tại World Cup 2018: Còn đâu nguồn...

Thất bại của Nam Mỹ tại World Cup 2018: Còn đâu nguồn lực quốc nội?

9
CHIA SẺ

Thất bại của Nam Mỹ tại World Cup 2018 tuy khác nhau về kịch bản nhưng lại có một điểm chung là cái chất từng làm nên thương hiệu của bóng đá Nam Mỹ đang mất dần.

Sự ảnh hưởng đến từ châu Âu

Lần gần nhất một quốc gia Nam Mỹ vô địch World Cup là năm 2002 với thế hệ thần thánh của Ronaldo Nazario, Ronaldinho, Rivaldo,… Thời đó, ĐT Brazil có đến 13 cầu thủ đang thi đấu trong nước, chiếm 56.5%. Trong quá khứ, các đội Nam Mỹ vô địch World Cup đều sở hữu đội hình với rất nhiều cầu thủ đang thi đấu trong nước. Đó là Brazil 1994 (11/23), Argentina 1986 (16/23) và 1978 (21/23), Brazil 1970, 1962, 1958 và Uruguay 1950, 1930 đều sử dụng đội hình 100% cầu thủ đang thi đấu trong nước.tin tuc world cup 2018

Trong khi đó tại World Cup 2018, các đại diện của Nam Mỹ sử dụng rất ít cầu thủ đang thi đấu trong nước. Peru là đội sử dụng nhiều cầu thủ đang thi đấu trong nước nhất cũng chỉ có 5 người, các đại diện khác còn ít hơn với Argentina 4 người, Brazil, Colombia 3 người và Uruguay 2 người. Thay vào đó, nòng cốt của các đại diện Nam Mỹ chủ yếu là các cầu thủ đang thi đấu tại châu Âu.

ĐT Brazil có 19 cầu thủ đang thi đấu tại châu Âu đến từ 5 giải VĐQG khác nhau, con số này tương ứng với các đại diện khác là Argentina (17 – 6), Colombia (14 – 6), Uruguay (14 – 5) và Peru (5 – 5). Đáng ngạc nhiên là Peru, đại diện bị đánh giá thấp nhất của khu vực Nam Mỹ lại là đội có lối chơi được đánh giá đậm chất Nam Mỹ hơn cả. Trong khi đó, những đại diện còn lại ít nhiều lối chơi đều bị ảnh hưởng lớn từ châu Âu, tiêu biểu nhất là Brazil hay Uruguay.tin tuc world cup 2018

Ngoài ra, sự phụ thuộc quá lớn của các đại diện Nam Mỹ với những ngôi sao đang thi đấu tại châu Âu cũng là nguyên nhân kìm hãm lối chơi tập thể của đội. Câu chuyện tiêu biểu nhất là thất bại của ĐT Argentina với sự phụ thuộc lớn vào Lionel Messi, những đại diện còn lại cũng phụ thuộc lớn vào một số cá nhân như Neymar (Brazil) hay cặp Cavani – Luis Suarez (Uruguay).

Tự đánh mất bản sắc

Thống kê cho thấy ngoài Brazil (1994 và 2002), 5 nhà vô địch World Cup gần nhất không đến từ Nam Mỹ đều sử dụng đội hình có rất nhiều cầu thủ đang thi đấu trong nước. Đó là Đức 2014 với 16 cầu thủ, Tây Ban Nha 2010 với 20 cầu thủ, Ý 2006 với 23 cầu thủ, Pháp 1998 – 10 cầu thủ và Tây Đức 1990 với 18 cầu thủ.tin tuc world cup 2018

Giải vô địch quốc gia sẽ phần nào lột tả cách thi đấu điển hình của đội tuyển. Tiêu biểu như nhìn vào Ngoại hạng Anh, người ta sẽ thấy ngay lối chơi bản sắc của ĐT Anh là dựa vào tốc độ và những pha bóng bổng. Nhìn vào Serie A, người ta sẽ thấy ngay sự toan tính chiến thuật cùng lối chơi kỷ luật của ĐT Ý…

Vì vậy, việc nhiều cầu thủ đang thi đấu trong nước sẽ giúp các huấn luyện viên dễ dàng định hình được lối chơi cho đội tuyển hơn. Ngoài ra, việc thường xuyên gặp nhau ở sân cỏ trong nước cũng khiến các cầu thủ hiểu về lối chơi của nhau hơn, qua đó dễ tạo nên lối chơi tập thể gắt kết hơn.tin tuc world cup 2018

Chính việc các cầu thủ phân tán ra khắp mọi nơi tại châu Âu một phần cũng trở thành rào cản với các đại diện Nam Mỹ. Họ không còn nhuần nhuyễn lối chơi đặc trưng của quốc gia nữa mà phụ thuộc rất lớn vào những cá nhân nổi bật. NHM muốn một lần nữa thấy được những điệu nhảy trên sân cỏ của người Nam Mỹ, thay vì lối chơi mang nhiều toan tính như các đội bóng châu Âu. Nhưng trong guồng quay của bóng đá hiện đại, chẳng biết đến khi nào điều đó mới quay lại.

ENTEE

>>> HLV Sampaoli kháng lệnh dẫn dắt tuyển U20 từ LĐBĐ Argentina

Bình Luận FaceBook